Thứ Năm, 10 tháng 1, 2019

Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia

Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia

Chúng ta đã phải hy sinh rất lớn. Trong mười năm giúp nhân dân Campuchia đánh đổ hoàn toàn chế độ Khmer Đỏ, hơn 10 vạn chiến sĩ đã hy sinh, hàng chục vạn người bị thương chủ yếu do mìn sát thương gây ra.00/Dura

Họ về vào tháng 9/1973 giữa trung tâm của mùa mưa vô cùng khó khăn. Bộ đội Trường Sơn rải quân chống lầy suốt từ Bản Đông đường 9 vào đến sông Sê Na Nông với chiều dài khoảng gần 200km, đường lầy lội lắm, phải chặt gỗ lát nhiều đoàn cho xe đi.
Bộ tư lệnh sư đoàn 472 cử một đại đội Công binh vượt qua sông sang ứng cứu. Một chiếc xuồng máy chở 18 cán bộ chiến sĩ Công binh bị lũ nhấn chìm, hy sinh 12 người, sau nửa tháng lũ rút mới tìm thấy thi thể.
Ta vẫn quyết tâm chống lầy, ghép phà đưa họ qua sông dừng chân tại Sư đoàn bộ Sư đoàn 472 khu vực Tà Ôi - Xa LaVan bên bờ nam sông Sê Na Nông. Đường vào phía trong quá lầy lội không thể đi được, phải dừng chân ở Sư đoàn bộ một tháng liền, trong điều kiện dã chiến, sư đoàn nhường chỗ ở tốt nhất cho họ.
Họ mặc toàn đồ đen, quần áo đen, mũ nồi đen, đeo cái túi đen, đi dép đen. Ieng Sary to cao, mập, da đỏ như gà chọi. Đêm nào cán bộ chiến sĩ cơ quan Sư đoàn bộ chúng tôi cũng giao lưu nói chuyện, thật vui vẻ, thân tình.
Thế nhưng, từ khi chính phủ lưu vong Campuchia Dân Chủ về nước, họ đã có những hoạt động chống phá Việt Nam.
Đường Trường Sơn đi qua 4 tỉnh đông bắc Campuchia từ năm 1965 bảo đảm vận chuyển chi viện cho chiến trường miền Nam và giúp đỡ cách mạng Campuchia. Sau khi về nước, họ trở mặt, ngăn chặn việc vận chuyển của Việt Nam qua đất Campuchia.
Thậm chí họ còn tổ chức chặn xe, chiếm vũ khí, hàng hậu cần của ta. Từ năm 1974 chúng ta phải chuyển đường vận chuyển sang hết đất Việt Nam.
Ngay sau khi Việt Nam giải phóng Miền Nam, họ ra mặt thù địch gây xung đột biên giới với Việt Nam. Tôi không thế tưởng tượng được sao họ lại làm như vậy.. 
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 3.
Bảy năm làm giám đốc Ban quản lý dự án Đường tuần tra biên giới, tôi đã nhiều lần đi dọc suốt biên giới Việt Nam - Campuchia với chiều dài 1.270 km.
Được nghe nhân dân kể lại, được tận mắt thấy những bia căm thù, những di tích về tội ác của quân Khmer Đỏ gây ra, thăm các nghĩa trang liệt sĩ, trong đó có nghĩa trang Đồn Biên phòng Buprang thuộc Đak Nông nơi bị quân Khmer Đỏ bất ngờ tấn công, nhiều cán bộ chiến sĩ của đồn đã anh dũng chiến đấu và hy sinh. 
Vụ thảm sát Ba Chúc (nay là thị trấn Ba Chúc), huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang là một tội ác chiến tranh man rợ do chính quyền Khmer Đỏ gây ra.
Chúng thẳng tay chém giết những dân thường vô tội. Nhiều người chạy tới chùa Phi Lai và Tam Bửu và chạy lên núi Tượng nhằm ẩn náu, song cũng vẫn bị quân Khmer Đỏ tàn sát dã man.
Trong suốt 12 ngày chiếm đóng từ 18 đến 30 tháng 4 năm 1978, quân Khmer Đỏ đã giết chết 3.157 dân thường. Chỉ có ba người sống sót sau vụ tàn sát. Quân Khmer Đỏ đã gây ra các vụ tiến công sát hai, thảm sát dân thường trên toàn tuyến biên giới Việt Nam - Campuchia.
Những vụ thảm sát là một trong những nguyên nhân dẫn đến xung đột biên giới Việt Nam - Campuchia. 
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 4.
Tháng 6/2018 chúng tôi sang thăm Campuchia, đi thăm nhà tù Tuol Sleng và Cánh đồng chết, trực tiếp xem, nghe giới thiệu mới hiểu thêm về Khmer Đỏ, một chế độ diệt chủng tàn bạo nhất trong lịch sử của nhân loại.
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 5.
Những hố chôn tập thể người dân vô tội bị bọn diệt chủng Pol Pot – Ieng Sary sát hại, được phát hiện sau ngày giải phóng 7/1/1979 tại “Cánh đồng chết” Choeung Ek, cách Thủ đô PhnomPenh khoảng 17km về phía Nam. Choeung Ek là hố chôn người khổng lồ và kinh hoàng nhất trong số gần 100 mồ chôn tập thể trên khắp đất nước Campuchia. Ảnh: Thế Trung – TTXVN
Tuol Sleng vốn là một trường học, khi Khmer Đỏ vào, chúng biến nơi đây thành nhà tù, giam giữ khoảng gần 20.000 người dân vô tội. Với các hình thức tra tấn vô cùng man rợ, chúng đã giết chết gần hết số người bị bắt giam, chỉ có 12 người sống sót.
Tôi đã gặp một người tù may mắn thoát chết. Ông là nhân chứng sống tố cáo tội ác của Khmer Đỏ với tổ chức Nhân quyền của Liên hợp quốc. Ông đã viết cuốn sách tố cáo tội ác của Khmer Đỏ, tôi mua 1 quyển bằng tiếng Anh để tìm hiểu thêm.
Tôi cũng đến thăm một cánh đồng chết cách thủ đô Phnom Penh 30km, một khu chứng tích nơi hành quyết người của Khmer Đỏ.
Mỗi đợt hành quyết 3-400 người chôn xuống một hố, xem các chứng tích, hiện vật, nghe giới thiệu và xem toà nhà lưu giữ hàng vạn đầu lâu người bị giết hại, thật là khủng khiếp. Trên khắp đất nước Campuchia có hàng trăm "cánh đồng chết" như vậy. 
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 6.
Vào tháng 11/1954, Campuchia được hoàn toàn độc lập từ một nhà nước bảo hộ của Pháp kể từ năm 1863, đánh dấu sự bắt đầu 16 năm cầm quyền của Hoàng thân Norodom Sihanouk.
Hoàng thân Sihanouk đã chấm dứt một chương trình viện trợ của Hoa Kỳ vào năm 1963 từ đó mối quan hệ giữa Campuchia và Hoa Kỳ đã suy giảm và bị cắt đứt hoàn toàn vào tháng 5 năm 1965. Sihanouk thực hiện đường lối trung lập, nhưng đã tạo điều kiện cho các hoạt động của Việt Nam trên đất Campuchia.
Ông Việt Phương, một sĩ quan QĐND Việt Nam đóng vai nhà tư sản để mua hàng hoá cung cấp cho Quân giải phóng Miền Nam Việt Nam. Đường Trường Sơn đã qua 4 tỉnh Đông Bắc Campuchia để chi viện sức người sức của cho cách mạng miền Nam.
Trong thời gian đó, một người tên là Saloth Sar đã trở lại Campuchia sau khi bị ám ảnh nặng một cách mù quáng sai lệch về chủ nghĩa Mác-xít trong thời gian đi học ở nước ngoài về. Ông này lấy một cái tên giả là Pol Pot và tham gia phong trào hoạt động cộng sản ngầm.
Vào khoảng năm 1962, Pol Pot đang lãnh đạo Đảng Cộng sản Campuchia, chạy vào rừng để thoát khỏi cơn thịnh nộ của Hoàng thân Norodom Sihanouk. Trong khi ở trong rừng, Pol Pot đã tổ chức các lực lượng vũ trang được biết với cái tên Khmer Đỏ và bắt đầu tiến hành cuộc chiến tranh du kích chống lại chính quyền Sihanouk. 
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 7.
Vào năm 1970, Hoàng thân Sihanouk sang Pháp chữa bệnh, bị các lực lượng quân sự cánh hữu do Lon Nol cầm đầu được Mỹ ủng hộ lật đổ, ông phải sống lưu vong ở nước ngoài. Sau đó ông tham gia với Pol Pot để chống lại chính quyền quân sự mới.
Nửa đầu thập kỷ 70, do một số sự kiện trong cuộc chiến tranh Đông Dương, tình hình kinh tế, quân sự Campuchia suy thoái nặng nề, người dân bắt đầu ủng hộ Pol Pot.
Năm 1973, Hoa Kỳ buộc phải rút quân khỏi Việt Nam và chính quyền Lon Nol ở Campuchia cũng mất sự hỗ trợ quân sự của Mỹ.
Pol Pot đã lợi dụng cơ hội này và dẫn quân đội Khmer Đỏ của ông ta, chủ yếu bao gồm lính du kích vốn là thanh thiếu niên nông dân dưới 20 tuổi tiến công Phnom Penh. Vào ngày 17 tháng 4, Khmer Đỏ đã thành công trong việc chiếm quyền kiểm soát Campuchia.
Pol Pot, được truyền cảm hứng bởi cuộc Cách mạng Văn hóa ở Trung Quốc, sau đó đã cố gắng xây dựng xã hội nông nghiệp không tưởng của chính mình ở Campuchia, mà ông ta đã đổi tên thành Cộng hòa Dân chủ Campuchia
Pol Pot tuyên bố bắt đầu năm số 0 và bắt đầu cuộc "thanh lọc" xã hội ghê gớm. Những ảnh hưởng của phương Tây như chủ nghĩa tư bản và cuộc sống đô thị bị tiêu huỷ. Tôn giáo và tất cả những người nước ngoài đều bị cấm. Các đại sứ quán bị đóng cửa, và ngay cả việc sử dụng các thứ tiếng nước ngoài ở Campuchia cũng bị cấm.
Các nguồn truyền thông và tin tức không còn được phép hoạt động nữa và việc liên lạc qua thư từ hay điện thoại bị giới hạn. Tất cả các doanh nghiệp đều bị đóng cửa, giáo dục cũng bị dừng lại, chăm sóc y tế biến mất, và quyền hạn của cha mẹ bị hủy bỏ. Bất cứ sự trợ giúp nào của nước ngoài về kinh tế hay y tế cũng bị khước từ.  Chính vì vậy mà Campuchia bị phong kín khỏi thế giới bên ngoài.
Tất cả các thành phố ở Campuchia đều bị cưỡng chế di tản. Hai triệu người dân ở Phnom Penh đã phải đi bộ rời khỏi thành phố đến vùng nông thôn dưới họng súng. Ước tính rằng khoảng 20.000 người đã bị chết trên đường đi.
Hàng triệu người dân thành phố ở Campuchia khi đó bị bắt phải lao động chân tay như nô lệ ở các vùng nông thôn. Cứ 2 ngày họ mới được chia một khẩu phần cơm khoảng 180gr, họ đã nhanh chóng bắt đầu chết vì bệnh tật hay vì phải làm việc quá sức và bị thiếu dinh dưỡng. Đó là lý do tại sao lại có những "cánh đồng giết người" hay là " cánh đồng chết" lan khắp đất nước Campuchia.
Trên khắp Campuchia, các cuộc thanh lọc chết người đã được thực hiện để phá bỏ tất cả những gì còn lại của "xã hội cũ". Người ta bị hành quyết chỉ bởi vì họ được giáo dục hay có của cải, hay là bị giết dựa trên nghề nghiệp của họ, như cảnh sát, bác sĩ, luật sư, giáo viên, và các quan chức chính quyền cũ.
Những người lính chế độ cũ bị giết chết cùng với cả nhà vợ con họ. Bất cứ ai bị nghi ngờ là không trung thành với Pol Pot bao gồm cả các lãnh đạo trong chính lực lượng Khmer Đỏ cũng đều bị giết chết.
Ba dân tộc thiểu số đông nhất – người Việt, người Hoa và Hồi giáo Chăm – là đối tượng của cuộc thanh lọc này, cũng như hai mươi nhóm người nhỏ hơn khác.
Trong số 425.000 người Hoa sống ở Campuchia năm 1975, một nửa đã bị giết chết. Khmer Đỏ đã thực hiện nhiều điều tàn bạo đối với những nhóm người thiểu số này, bao gồm việc ép buộc người Hồi giáo ăn thịt lợn và bắn chết những ai từ chối.
Khmer Đỏ coi thành phố, đô thị là trái tim của chủ nghĩa tư bản, vì vậy phải bị nhổ tận gốc. Những người dân thường bị đuổi ra khỏi thành phố để sống và lao động ở nông thôn như những người nông dân nhằm để tạo ra một xã hội cộng sản lý tưởng. Khmer Đỏ phân ra đàn ông ở riêng, đàn bà ở riêng, trẻ em dưới 6 tuổi mới được ở với mẹ.
Mục đích của việc biến tất cả mọi người thành nông dân là do thực tế là giai cấp này được tin là "đơn giản, không được giáo dục, chăm làm và không có xu hướng bóc lột những người khác". 
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 8.
Trong ảnh: Lực lượng quân đội cách mạng Campuchia tiến vào giải phóng Thủ đô Phnom Penh, trưa 7/1/1979. Ảnh: TTXVN

Người dân thành thị Campuchia bị ép phải di tản về nông thôn. Những người sống ở các thành phố bị Khmer Đỏ xem như "gốc rễ của mọi cái xấu của chủ nghĩa tư bản" và là kẻ thù của chế độ. Bất kể nghề nghiệp của họ là gì – giáo viên, thợ may, công chức hay hòa thượng – đều không quan trọng. Hàng trăm ngàn người thuộc nhóm này đã bị giết.
Khi kế hoạch xây dựng xã hội thiên đường của Pol Pot không thành công, ông ta không chịu nhận sai lầm mà quy tội cho đồng chí của mình ... Ông ta đã quyết định rằng có những kẻ thù trong hàng ngũ cũng như trong cái mà ông ta coi là một phe ủng hộ Việt Nam đang nổi lên ở bên trong Đảng Cộng sản Campuchia.
Ông ta bắt đầu loại bỏ khỏi đảng của mình những thành viên bị coi là ủng hộ Việt Nam và kết án tử hình họ, bao gồm cả một số đồng sự lâu năm nhất của ông ta.
Không những thế, Quân đội Khmer Đỏ, được sự hỗ trợ từ bên ngoài, đã đưa quân xâm nhập lãnh thổ phía tây nam của Việt Nam, tàn sát nhân dân Việt Nam vô cùng dã man, tàn bạo. Chúng đã gây ra cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam với Việt Nam. 
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 9.
Hưởng ứng lời kêu gọi của Mặt trận đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia do ông Heng Samrin đứng đầu, Quân đội nhân dân Việt Nam đã cùng quân đội giải phóng Campuchia tiến hành cuộc tiến công giải phóng hoàn toàn Campuchia, đánh đổ chế độ Pol Pot, giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi chế độ diệt chủng. 
Pol Pot cùng chính phủ và tàn quân phải chạy ra nước ngoài lưu vong, được sự giúp đỡ của một số nước lớn, tiếp tục chống  trả quyết liệt, kéo dài đến năm 1989.
Pol Pot bị đánh đuổi nhưng chưa bị tiêu diệt. Nếu ta  rút quân cho "rảnh thân" và tìm cách bảo vệ biên giới thì đất nước Campuchia sẽ rơi vào thảm họa diệt chủng một lần nữa.
Những gì Campuchia có được ngày hôm nay chính là kết quả của việc Việt Nam đã giải phóng Campuchia và gồng mình ở lại trong điều kiện nền kinh tế vô cùng khó khăn, bị bao vây cấm vận hết sức khắc nghiệt, bị cô lập về ngoại giao, gặp muôn vàn khó khăn, gian khổ, hy sinh. 
Thực tế khi đó chưa thể giải quyết ngay Pol Pot vì thế lực này được một số nước lớn, một số nước láng giềng ủng hộ. Chỉ khi 28 nước phải cùng ngồi đàm phán và ký vào Hiệp định Paris.
Việt Nam đã thuyết phục cộng đồng quốc tế phải công nhận sự tồn tại của chính quyền Campuchia do Đảng Nhân dân cách mạng Campuchia lãnh đạo và cam kết chấm dứt chiến tranh, chấm dứt viện trợ chiến tranh.
Cuộc tiến công giải phóng Campuchia là một hành động bắt buộc. Khi mà chúng ta đã nhẫn nhịn hết mức mà có kẻ vẫn cầm dao xông vào nhà mình, giết dân mình thì buộc lòng chúng ta phải tự vệ đánh trả.
Đã đánh rắn thì phải đánh cho dập đầu. Khi Hiệp định Paris được ký kết, Việt Nam rút hết quân về nước. Điều đó cho thấy rằng, tất cả mọi việc chúng ta làm đều có sự chuẩn bị, từ việc đưa quân sang rồi rút quân về. Tất cả đều rõ ràng, có sự tính toán và chuẩn bị thấu đáo, không hề bị động. 
Sau 10 năm chiến đấu, sát cánh cùng quân dân Campuchia chiến đấu đập tan chế độ diệt chủng Pol Pot, quân tình nguyện Việt Nam rút về nước trong tình cảm lưu luyến, biết ơn của người dân Campuchia
Khi đã rút quân về chúng ta vẫn giữ được mối quan hệ tốt cho dù sau đó có rất nhiều biến cố phức tạp xảy ra ở Campuchia như UNTAC (Cơ quan chuyển tiếp Liên Hợp Quốc tại Campuchia) vào tiếp quản Campuchia hay đảng FUNCINPEC (Đảng bảo hoàng) giành thắng lợi trong bầu cử năm 1993, Đảng Nhân dân Campuchia gặp khó khăn, tiếp theo là cuộc  đảo chính năm 1996. 
Đến năm 1998, Đảng Nhân dân Campuchia thắng cử, thật sự quay trở lại nắm chính quyền và đúng một năm sau bạn giải giáp được Khmer Đỏ, nhiệm vụ của Quân đội nhân dân Việt Nam mới thắng lợi triệt để, mục tiêu chiến lược đã hoàn thành.
Tuy vậy, chúng ta đã phải hy sinh rất lớn. Trong mười năm giúp nhân dân Campuchia đánh đổ hoàn toàn chế độ Khmer Đỏ, hơn 10 vạn chiến sĩ đã hy sinh, hàng chục vạn người bị thương chủ yếu do mìn sát thương gây ra. Đây là một tổn thất vô cùng lớn lao của Việt Nam.
Điều đáng hổ thẹn là khi Khmer Đỏ bị đánh đổ, chính phủ lưu vong vẫn được sự ủng hộ, hỗ trợ của một số nước và tổ chức quốc tế lớn.
Họ thấy tội ác của Khmer  Đỏ nhưng vẫn làm ngơ, thay vào đó lại công kích vô căn cứ Việt Nam. Họ vẫn công nhận chế độ Khmer Đỏ sau khi chúng bị đánh bại, phải lưu vong. Ghế của Campuchia tại LHQ suốt mười năm vẫn do Khmer Đỏ nắm giữ. Đây là một sai lầm, lịch sử sẽ lên án.
Cầm quyền chưa đầy 4 năm, Khmer Đỏ đã sát hại gần 3 triệu trong tổng số 8 triệu người dân của mình. Người Khmer giết người Khmer, một tội ác ghê tởm nhất trong lịch sử nhân loại. Nếu không có sự giúp đỡ của Việt Nam thì Campuchia ngày nay chỉ còn một triệu dân như chủ trương của Pol pot. 
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 11.
Rõ ràng, trước hết là nhân dân Campuchia, những người biết ơn Việt Nam đã giúp họ thoát khỏi chế độ diệt chủng.
Mỗi người dân Việt Nam phải biết ơn cuộc tiến công đó, bởi nếu không có cuộc tiến công này, chúng ta cũng không thể có được sự ổn định, hòa bình ở biên giới và phát triển ngày hôm nay.
Phán quyết mới nhất của tòa án quốc tế kết tội chế độ Khmer Đỏ phạm tội ác diệt chủng đối với nhân dân Việt Nam và nhân dân Campuchia, đây chính là sự thừa nhận của quốc tế về sự chính nghĩa của Việt Nam đối với cuộc chiến đấu này. 
Quân tình nguyện Việt Nam trong tình thương yêu, kính trọng của người dân Campuchia yêu hoà bình
Có ý kiến cho rằng, thế giới đang "nợ một lời xin lỗi và phải nói lại về những công lao và hy sinh của Việt Nam trong cuộc chiến này".
Với tất cả những gì đã nêu trên đây, tôi cho rằng:
Nhân loại cần có một lời tri ân đối với Việt Nam vì Việt Nam đã hy sinh để thực hiện trọn vẹn một nhiệm vụ, hoàn thành thắng lợi một mục tiêu cao cả mà cả thế giới hướng đến.
Các nước và tổ chức quốc tế đã từng ủng hộ Khmer Đỏ, chống Việt Nam cần có lời nói và hành động cho thỏa đáng đối với Việt Nam.
Chân lý luôn đứng về phía sự thật chính nghĩa.
Xu hướng chung của thế giới hiện nay là hòa bình, nhân ái và hòa hợp, con người được đặt ở vị trí trung tâm. Đó cũng chính là xu hướng và là mục tiêu thiên niên kỷ của Liên Hợp Quốc. Việt Nam đã đóng góp cho thành công này với sự hi sinh rất lớn.
Chúng ta đã làm được một việc vĩ đại là cứu cả một dân tộc khỏi họa diệt chủng, chúng ta đem đến hòa bình cho một quốc gia. Đó là một nền hòa bình, độc lập và tự chủ chứ không phải nền hòa bình phụ thuộc vào Việt Nam.
Có thể nói, cuộc chiến ở Campuchia là cuộc chiến vừa bắt buộc vừa là là nghĩa vụ quốc tế cao cả đối với Việt Nam.
Đây là một cuộc chiến rất tàn khốc, những mất mát, hy sinh của Quân tình nguyện Việt Nam ở Campuchia là vô cùng lớn lao nhưng cũng vô cùng vinh quang. Lịch sử nhân loại phải ghi nhận sự hy sinh vì nghĩa vụ quốc tế cao cả, cứu cả một dân tộc thoát khỏi nạn diệt chủng trong thế kỉ 20.
Tướng Hoàng Kiền: Thế giới nợ Việt Nam một lời xin lỗi về vấn đề Campuchia - Ảnh 13.
Thiếu tướng Hoàng Kiền - Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, giải thưởng Hồ Chí Minh về Khoa học công nghệ, nguyên Tư lệnh Binh chủng Công binh, nguyên Giám đốc Ban Quản lý Dự án đường tuần tra Biên giới (gọi tắt là Ban QLDA 47).

Thứ Tư, 12 tháng 12, 2018

Lịch sử & Ý nghĩa ngày Thành lập Quân đội nhân Việt Nam 22/12.

Lịch sử & Ý nghĩa ngày Thành lập Quân đội nhân Việt Nam 22/12.

Ngày 22/12 không chỉ là ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam mà đã trở thành Ngày hội Quốc phòng toàn dân - Một ngày kỷ niệm đầy ý nghĩa đối với toàn thể nhân dân Việt Nam.
Tên gọi “Quân đội nhân dân” là do Chủ tịch Hồ Chí Minh đặt với ý nghĩa “từ nhân dân mà ra, vì nhân dân phục vụ”.
 Tháng 12-1944, lãnh tụ Hồ Chí Minh ra chỉ thị thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân. Chỉ thị nhấn mạnh: "Tên Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân nghĩa là chính trị quan trọng hơn quân sự. Nó là đội tuyên truyền..., đồng thời nó là khởi điểm của giải phóng quân, nó có thể đi suốt từ Nam chí Bắc..."

Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân
Ngày 22-12-1944, tại khu rừng thuộc huyện Nguyên Bình (Cao Bằng), Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân đã chính thức làm lễ thành lập, gồm 3 tiểu đội với 34 chiến sĩ được lựa chọn từ những chiến sĩ Cao-Bắc-Lạng, do đồng chí Võ Nguyên Giáp trực tiếp chỉ huy. Đây là đơn vị chủ lực đầu tiên của lực lượng vũ trang cách mạng và là tiền thân của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân do đồng chí Hoàng Sâm làm đội trưởng, đồng chí Xích Thắng (Dương Mạc Thạch) làm chính trị viên, đồng chí Hoàng Văn Thái phụ trách Kế hoạch-Tình báo, đồng chí Vân Tiên (Lộc Văn Lùng) quản lý. Đội có chi bộ Đảng lãnh đạo.
Chỉ có 34 người, với 34 khẩu súng các loại nhưng đó là những chiến sĩ kiên quyết, dũng cảm trong các đội du kích Cao-Bắc-Lạng, Cứu quốc quân,... là con em các tầng lớp nhân dân bị áp bức, họ có lòng yêu nước, chí căm thù địch rất cao, đã siết chặt họ thành một khối vững chắc, không kẻ thù nào phá vỡ nổi. Sau lễ thành lập, đội tổ chức một bữa cơm nhạt không rau, không muối để nêu cao tinh thần gian khổ của các chiến sĩ cách mạng, đội tổ chức “đêm du kích” liên hoan với đồng bào địa phương để thắt chặt tình đoàn kết quân dân.

 Cố Đại tường Võ Nguyên Giáp
Chấp hành chỉ thị “phải đánh thắng trận đầu”, ngay sau ngày thành lập, Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân đã mưu trí, táo bạo, bất ngờ đột nhập vào đồn Phai Khắt (17 giờ chiều 25-12-1944) và sáng hôm sau (7 giờ ngày 26-12-1944) đột nhập đồn Nà Ngần, tiêu diệt gọn 2 đồn địch, giết chết 2 tên đồn trưởng, bắt sống toàn bộ binh lính, thu toàn bộ vũ khí, quân trang, quân dụng.
Hai trận đánh đồn Phai Khắt, Nà Ngần thắng lợi đã mở đầu truyền thống đánh tiêu diệt, đánh chắc thắng, đánh thắng trận đầu của quân đội ta suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cho đến ngày thắng lợi hoàn toàn.
Từ ngày thành lập, Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân luôn phát triển và trưởng thành. Ngày 22-12-1944 được xác định là ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, đánh dấu sự ra đời của một tổ chức quân sự mới của dân tộc ta. Một quân đội của dân, do dân, vì dân; luôn gắn bó máu thịt với dân, luôn luôn được dân tin yêu, đùm bọc.

Bác Hồ và Cố Đại tường Võ Nguyên Giáp
Lịch sử 74 năm chiến đấu, xây dựng và trưởng thành của quân đội ta gắn liền với lịch sử đấu tranh anh dũng của dân tộc. Một đội quân được Đảng và Bác Hồ rèn luyện, đã từng là những đội tự vệ đỏ trong cao trào Xô Viết-Nghệ Tĩnh, đội du kích Bắc Sơn, Nam Kỳ, Ba Tơ, Cao Bắc Lạng, Cứu quốc quân đến Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân. Một đội quân lớp lớp cán bộ, chiến sĩ đã nối tiếp nhau bao thế hệ cầm súng chiến đấu, cùng toàn dân đánh thắng mọi kẻ thù xâm lược hung bạo, giành lại độc lập thống nhất và bảo vệ vững chắc bờ cõi thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam XHCN và làm tròn nghĩa vụ quốc tế vẻ vang đối với cách mạng hai nước Lào và Cam-pu-chia anh em.
Năm 1989, theo chỉ thị của Ban bí thư Trung ương Đảng và quyết định của Chính phủ, ngày 22-12 hàng năm không chỉ là ngày kỷ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam mà còn là ngày Hội quốc phòng toàn dân. Từ đó, mỗi năm, cứ đến ngày này, toàn dân Việt Nam lại tiến hành các hoạt động hướng vào chủ đề quốc phòng và quân đội, nhằm tuyên truyền sâu rộng truyền thống đánh giặc giữ nước của dân tộc và phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, giáo dục lòng yêu nước, yêu CNXH, động viên mọi công dân chăm lo củng cố quốc phòng, xây dựng quân đội, bảo vệ Tổ quốc. Các hoạt động như mít tinh, hội thảo, hội nghị đoàn kết quân dân, giáo dục truyền thống, biểu diễn văn nghệ, đại hội thanh niên, thi đấu thể thao, hội thao quân sự,... được diễn ra ở khắp làng, xã, cơ quan đoàn thể, cơ sở đơn vị...

Duyệt binh trong Lễ kỷ niệm Ngày thành lập QĐNDVN 22/12
Những hoạt động của ngày hội như vậy nhằm động viên cán bộ, chiến sĩ không ngừng nâng cao cảnh giác, ra sức rèn luyện bản lĩnh chính trị và trình độ quân sự, không ngại gian khổ, vượt qua khó khăn, trong mọi hoàn cảnh để hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Phát huy thành tích to lớn đã đạt được trong 74 năm qua, Quân đội nhân dân Việt Nam tiếp tục xây dựng theo hướng cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại; tham gia xây dựng kinh tế đất nước và thực hiện tốt hơn chức năng làm nòng cốt xây dựng nền quốc phòng toàn dân vững mạnh, góp phần xây dựng thành công và bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa; bảo vệ hòa bình, ổn định, phát triển trong khu vực và trên thế giới, xứng đáng với tên gọi: Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

Lòng dân



Lòng dân


Tôi cho rằng có nhiều cấp độ hài lòng của dân chúng. Cấp độ thứ nhất là không bị rơi vào oan trái, cấp độ thứ hai là không còn cảm giác bất an trong đời sống thường nhật, cấp độ thứ ba là được hài lòng về các khía cạnh trong sinh hoạt và cấp độ thứ tư là dân được quyền quyết định.
Nhìn vào lịch sử, tư tưởng làm cho dân hài lòng đã xuất hiện và được thực thi ở Việt Nam từ hơn nửa thiên niên kỷ trước, vẫn là nguyên lý phát triển của thời đại này.
Năm 1437, Nguyễn Trãi được vua Lê Thái Tông giao cho việc định ra lễ nhạc của triều đình. Ông tấu lên vua rằng: "Dám mong Bệ hạ rủ lòng yêu thương và chăn nuôi muôn dân khiến cho nơi thôn cùng, xóm vắng không có một tiếng hờn giận, oán sầu. Đó mới là giữ được cái gốc của nhạc". Vua không vui, Nguyễn Trãi xin trả lại việc định ra lễ nhạc. Vua giao việc đó cho người khác.
Thế rồi, người mong cho dân muôn nơi, xa tới tận cùng đất nước không còn lời oán thán đã bị rơi vào oan khuất tày trời. Vua Lê Thái Tông đi tuần thú vùng Hải Dương, tới vườn vải - Lệ Chi viên - của Nguyễn Trãi để nghỉ ngơi, bị cảm mạo mà qua đời. Nguyễn Trãi bị khép tội giết vua. Ông bị bắt về kinh đô, chịu hình phạt chu di tam tộc.
Từ đấy, hai người con đầu của vua Thái Tông rơi vào cảnh huynh đệ tương tàn, tranh giành ngôi báu. Người con thứ tư, mãi sau này nắm ngôi, mới là một bậc thực minh quân. Vua Lê Thánh Tông đã tạo ra thời Hồng Đức cực thịnh trị. Nhà nhà no đủ, nơi nơi bình an, giặc giã không còn, trộm cắp không có.
Ông cũng không chỉ làm được việc muôn nơi không có tiếng hờn oán theo tư tưởng của Nguyễn Trãi, mà còn làm cho dân được hài lòng. Vua đặt một trống lớn ở trước Cung đình để ai có gì không hài lòng thì tới đánh trống, kể cho vua nghe mà quyết.
Ngày nay, vẫn có thể nghe thấy những lời khẳng định kiên quyết về ý dân ngay từ các môn học cơ bản trong giảng đường. "Đối với dân, ta đừng có làm điều gì trái ý. Dân muốn gì, ta phải làm nấy" - tức là dân nắm quyền quyết định; và "Các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc đến các làng đều là công bộc của dân" - tức là lãnh đạo phải phục vụ dân, những điều mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết vẫn được truyền đạt trọng thị cho mọi sinh viên, mọi cán bộ suốt lịch sử.
Nhìn vào thực tế hiện nay, quá trình cải cách tư pháp đã mang lại những dấu hiệu tích cực. Có những vụ án oan sai được minh oan, cơ quan nhà nước đã công khai xin lỗi và bồi thường. Người người đều mong muốn trong thời gian ngắn nhất, mọi oan nghiệt sẽ không còn. Tiến thêm bước nữa, làm sao để tiêu biến mọi bất an của dân dù tôi biết sẽ nhiều khó khăn mới đạt được điều này.
Bởi vì, cảnh thu nhập không đủ cho sinh hoạt cơ bản còn phổ biến ở nhiều nơi, với nhiều người. Vào đời, đi kiếm việc làm đã khó, muốn có việc thì tài năng là chưa đủ mà còn phải "chi". Lập gia đình xong, không phải ai cũng có chỗ an cư, đến hộ khẩu cũng phải "chạy". Rồi cố vay tiền mua được căn hộ "còm" cũng mất dăm năm mà chẳng có giấy tờ. Cuộc sống cứ thế kéo theo nơm nớp lo âu. Sinh con rồi, gửi trẻ ở đâu cũng đầy bất trắc, con lớn lên tìm trường nào đi học cũng gian truân. Con ốm đưa đi bệnh viện thì lo lắng đủ đường. Khi phải làm giấy tờ hành chính gì cũng khó khăn. Ra đường dù đi đúng luật mà va quyệt cũng bị chửi, có khi còn bị đánh... Và nhiều thứ khác nữa, khiến cảm giác bất an luôn đồng hành với không ít người.
Tôi không nhận định một cách cảm tính, điều này đã được đo lường qua nhiều lần điều tra xã hội học. Hàng năm, Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc đã trợ giúp Mặt trận Tổ quốc Việt Nam thực hiện điều tra trên phạm vi toàn quốc về Quản trị và Hành chính công cấp tỉnh (PAPI). Đây là cuộc điều tra khá toàn diện về sự hài lòng của dân với cuộc sống hiện tại. Kết quả điều tra định lượng được cụ thể từng mặt, từ mức thu nhập, những vấn đề xã hội mà cư dân phải đối mặt, đời sống văn hóa cho tới việc tiếp cận dịch vụ công.
Thử lấy số liệu điều tra gần đây nhất là năm 2016 để đánh giá các mặt dân ta đã hài lòng hay chưa. Có 54% người được hỏi cho biết phải "lót tay" để xin được việc trong cơ quan nhà nước; 39% cho biết phải chi thêm tiền để được quan tâm khi đi khám, chữa bệnh; 38% cho biết phải chi thêm tiền để làm xong giấy tờ về đất đai; 35% cho biết phải chi thêm tiền để con đi học được quan tâm hơn; 31% cho biết phải chi thêm tiền để làm xong giấy phép xây dựng.
Từ khảo sát ý kiến nhiều yếu tố khác nữa, người ta đưa ra đánh giá mức độ hài lòng của dân tại mọi địa phương cấp tỉnh theo thang 4 điểm cho 6 nội dung mà người dân quan tâm.
Tổng điểm, mức độ hài lòng của người dân Hà Nội chỉ đạt mức "thấp". Cụ thể:
Sự tham gia của người dân vào giám sát: "trung bình thấp". Công khai, minh bạch thông tin quản lý: "thấp". Trách nhiệm giải trình của cơ quan nhà nước trước ý kiến của dân: "thấp". Kiểm soát tham nhũng: "thấp". Dịch vụ hành chính công: "trung bình cao". Cung ứng dịch vụ công: "trung bình thấp".
Chủ tịch UBND TP Hà Nội Nguyễn Đức Chung vừa ký ban hành Kế hoạch khảo sát, đo lường sự hài lòng của người dân, tổ chức đối với sự phục vụ của các cơ quan, đơn vị. Đây là tín hiệu đáng mừng vì chắc chắn quận, huyện, thị nào bị đánh giá thấp sẽ phải tự tìm cách vượt lên.
Tất nhiên, còn nhiều yếu tố quan trọng khác: phạm vi, nội dung, đối tượng, cách thức trong khảo sát, đo lường... Và trên hết, chúng ta chờ câu trả lời thật lòng của dân rằng họ chưa hài lòng về những điểm gì. Câu trả lời là chìa khóa để cải thiện Hà Nội trở thành nơi đáng sống.
Theo Đặng Hùng Võ

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

Cảm ơn Thầy Cô giáo - nhân ngày 20/11.






Sắp đến ngày 20/11- Ngày Nhà giáo Việt Nam, tôi bỗng nhớ đến tuổi mình đang là học trò, nghịch ngợm, láu cá, vô tư nhưng không và chưa bao giờ hỗn với Thầy Cô giáo, có thể nói lúc đó tôi chưa hiểu từ tri kỷ là gì. Mộc mạc, hiếu động và cứ đói ăn, đói sách, đói mặc, đói hiểu biết và luôn mong muốn học cái mới, cái hay cái đẹp, đồng thời chỉ mong không đói để được đến trường với cái bụng ấm chứ không dám nghĩ là no cơm... Tự nhiên như thế, như thế và trải qua không biết bao nhiêu thế hệ các Thầy Cô dìu dắt, dạy dỗ, dạy chữ, dạy làm người... từng ngày từng ngày, từng bước đi nhỏ nhất... đã đưa cuộc đời của biết bao thế hệ học sinh trưởng thành... Tri kỷ ư, không phải vậy, mà hơn thế đó là nhờ những bài học của sự tận tâm, của sự nghèo mà không hèn, đói mà không rách, chưa no cơm nhưng luôn giàu lòng thương người, vị tha, rộng lượng của các Thầy Cô trong từng con chữ, từng bài học làm người... vun trồng chăm, tưới, vun sới, cắt tỉa cho hàng ngàn, hàng vạn cây Người dù có nghịch ngợm, láu cá của tuổi học trò vẫn trưởng thành, tạo nên rừng cây của biết bao thế hệ đã cống hiến cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đã có hàng vạn Liệt sĩ, thương binh, AHLLVT, biết bao Nhà khoa học... đóng góp cho sự trường tồn độc lập và chắc chắn cường thịnh của Tổ quốc. Cảm ơn chưa bao giờ là đủ với sự tri kỷ của Lương sư thì Hưng quốc ấy của đội ngũ những Thầy Cô giáo, những người đã luôn là những trụ cột, những trị kỷ nhất của mỗi con người trong quá trình học tập và trưởng thành của mình. Từ sâu thẳm trái tim mình tôi xin dành lời cảm ơn sâu sắc đến các thế hệ Thầy Cô giáo, những người bạn tri kỷ nhất luôn mang đến cho tôi và biết bao thế hệ sự trưởng thành về mọi mặt để làm người.

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2018

Tình huống ý Đảng, lòng Dân hợp thế thời để Tổng Bí thư đồng thời là Chủ tịch nước

Đức sáng, trí minh, tuệ mẫn, sức khỏe tốt, sự khiêm nhường của tài năng, phương pháp ứng xử hài hòa, một lòng một dạ vì Đảng, vì Tổ quốc vì Nhân dân, vì sự tồn vong thịnh vượng của đất nước; gương mẫu, trong sáng, trung thực như trời đất thuận hòa, như nắng mùa đông, như mưa giữa trưa hạ oi nóng ai ai cũng tỏ, cũng thấy, cũng tin tưởng; trải qua bao vị trí trụ cột quốc gia đều thành công, Đảng kết đoàn, quốc gia vững bền thế nước, nhũng tham chống phá phải lui dần triệt thoái, vị thế quốc gia dân tộc ngày càng hưng thịnh, bè bạn năm châu, kể cả thù địch chống phá đều trân trọng ngưỡng mộ... như thuận thiên, như giao hòa của đất trời, như của ý Đảng, lòng dân, như hòa hợp quyện chặt của thiên địa nhân và thế thời, lòng người để trở thành Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước trong tình huống sau khi Chủ tịch nước Trần Đại Quang bất ngờ tạ thế do bị bệnh hiểm nghèo, như là sứ mệnh lịch sử giao phó cho Đồng chí để Đồng chí là trụ cột kết tinh truyền thống, trí tuệ, bản lĩnh, tài năng, đức độ, duyên lành... giúp dân tộc Việt vượt qua mọi trùng khơi bão tố, phong ba để xây dựng thành công đất nước, để Dân tộc Việt luôn mãi mạnh mẽ, dân chủ, giàu mạnh, văn minh... trường tồn mãi mãi. Dù còn phải chờ Quốc hội thông qua nhưng chắc chắn với đức tài tâm tầm, phúc duyên, đất trời hòa quyện thì khi ở vị trí nào Đ/c Nguyễn Phú Trọng người sinh 14/4/1944, có Bốn số Bốn - Tứ Tử trình làng, nhất định sẽ giành thắng lợi và mang lại tương lai tươi sáng, hạnh phúc trường tồn cho đất nước.

     Cùng xem sự khiêm nhường khi Tổng bí thư được giới thiệu ứng cử Chủ tịch nước nói không phải cơ chế kiêm nhiệm, không phải nhất thể hóa.

Lãnh đạo Đảng cho hay việc Tổng bí thư được giới thiệu bầu Chủ tịch nước là tình huống, không phải cơ chế kiêm nhiệm hoặc nhất thể hóa. 





Sáng 8/10, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng tổ đại biểu Quốc hội ở đơn vị bầu cử số 1 đã tiếp xúc cử tri quận Ba Đình, Hoàn Kiếm trước kỳ họp thứ sáu, Quốc hội khóa XIV.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung tại cuộc tiếp xúc cử tri sáng 8/10. Ảnh: Võ Hải.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung tại cuộc tiếp xúc cử tri sáng 8/10. Ảnh: Võ Hải.
Tại cuộc tiếp xúc, nhiều cử tri bày tỏ vui mừng với sự thành công của Hội nghị Trung ương 8, khóa XII, trong đó có việc Trung ương Đảng thống nhất rất cao giới thiệu Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để Quốc hội bầu giữ chức vụ Chủ tịch nước tại kỳ họp Quốc hội tới đây.
Ông Lê Đức Hạnh, cử tri phường Kim Mã (quận Ba Đình) cho rằng, "hội nghị Trung ương vừa qua mang ý nghĩa lịch sử" và kỳ vọng thời gian tới đất nước sẽ phát triển nhanh, bền vững hơn khi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp nhận cương vị người đứng đầu Nhà nước.
Cùng quan điểm, ông Trần Văn Ngọc, cử tri phường Giảng Võ nêu ý kiến, "việc Tổng bí thư được giới thiệu ứng cử Chủ tịch nước thể hiện ý Đảng lòng dân gặp nhau".
Ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch TP Hà Nội cho hay, việc Tổng bí thư làm Chủ tịch nước không phải bây giờ mà đã được đặt ra cách đây 20 năm.
“Đến nay do điều kiện khách quan, thực tiễn đòi hỏi, phù hợp với quá trình cải cách thể chế. Điều này có lợi cho Đảng, cho đất nước trong quá trình chỉ đạo, điều hành, đặc biệt là có lợi cho công tác đối ngoại của Việt Nam", ông nói. 
Chủ tịch Hà Nội cũng chia sẻ, “chúng tôi chỉ tâm tư là cá nhân Tổng Bí thư sẽ gánh vác trọng trách nặng nề hơn, vất vả hơn. Nhưng với sự tín nhiệm, sức khỏe, trí tuệ của Tổng bí thư, chắc chắn Quốc hội sẽ nhất trí rất cao".
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại cuộc tiếp xúc cử tri sáng 8/10. Ảnh: Võ Hải
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu tại cuộc tiếp xúc cử tri sáng 8/10. Ảnh: Võ Hải
Phát biểu sau đó, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng nói nội dung trên nằm trong công tác xây dựng đội ngũ cán bộ cấp chiến lược, "lần này có những việc mới mà cử tri quan tâm, cũng rất cảm ơn các cử tri đã thể hiện sự đồng tình cao với đề nghị của Ban chấp hành Trung ương, quyết định giới thiệu Tổng bí thư để Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước".
Theo ông, Việt Nam đã có giai đoạn lịch sử Bác Hồ làm Chủ tịch nước và Chủ tịch Đảng, "sau đó rồi tách".
"Đến bây giờ thì không phải vì nhất thể hoá, đây là tình huống. Vừa rồi không may Chủ tịch nước Trần Đại Quang mất đi, rất đột ngột, mặc dù bệnh hiểm nghèo đã được chữa trị cả năm nay. Khuyết chức danh Chủ tịch nước, phải có người làm thay; Bộ Chính trị, Trung ương chuẩn bị nhiều phương án, thảo luận rất dân chủ, trách nhiệm và nhất trí cao giới thiệu Tổng bí thư ứng cử Chủ tịch nước. Đây là ý kiến của Trung ương còn ra Quốc hội sẽ bầu", Tổng bí thư nói.
Ông cũng nhấn mạnh, "không nên nói là Tổng bí thư kiêm Chủ tịch nước, nói tắt thì được nhưng không đúng tiêu chí. Đây là hai cơ chế khác nhau, hai cơ quan khác nhau, không thiên vai nào chính vai nào phụ; đồng thời cũng không nói nhất thể hoá, nôm na thì đây là bầu cho một người để làm hai công việc này".
"Cá nhân tôi xin trân trọng cảm ơn, tuỳ thuộc vào kết quả Quốc hội bầu, khi đó sẽ hứa hẹn sau", Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng phát biểu trước cử tri Hà Nội.
Kỳ họp thứ sáu, Quốc hội khóa XIV dự kiến khai mạc ngày 22/10.

Thứ Tư, 12 tháng 9, 2018

Hành động đẹp của Đại úy Công an Quảng Bình

Đại uý công an cứu người đuối nước

Nghe tiếng kêu cứu của người phụ nữ cào hến bị đuối nước, đại uý Thế nhanh chóng lao xuống sông cứu người.


Đại uý Thế dìu người phụ nữ cào hến vào bờ. Ảnh: Công an Quảng Bình
Đại uý Thế dìu người phụ nữ cào hến vào bờ. Ảnh: Công an Quảng Bình
Khoảng 10h30 ngày 10/9, nhà chức trách huyện Quảng Ninh (Quảng Bình) kiểm tra bến bãi cát sạn ở khu vực xã Tân Ninh, huyện Quảng Ninh thì bất ngờ nghe tiếng kêu cứu.
Lúc này, đại uý Phạm Ngọc Thế, thành viên tổ công tác, nghe tiếng kêu đồng thời thấy chiếc nón lá nổi lên giữa sông Kiến Giang nên nhanh chóng lao xuống nước và cứu được một phụ nữ cào hến lên bờ.
Nạn nhân là chị Nguyễn Thị Thanh (38 tuổi) làm nghề cào hến nhiều năm nay nhưng không biết bơi. Khu vực này vừa được nạo vét nên người phụ nữ này không biết mực nước sâu.
Công an Quảng Ninh cho hay đang làm đề nghị tuyên dương tấm gương của đại uý Thế.

Hoàng Táo